Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi biết, quen và lấy em – một cô gái Bắc Giang về làm vợ

    Nếu không gặp em – một người con gái xinh đẹp, kiên cường, gan dạ nhưng cũng rất dịu dàng, nết na của mảnh đất Bắc Giang thì chắc có lẽ giờ đây tôi đã làm bạn với đủ những con ma nghiện ngập…

    Tôi là một chàng công tử Hà thành “chính hiệu”, được sinh ra trong một gia đình giàu có và lại là đứa con “độc tôn” trong nhà nên ai ai cũng cưng chiều hết mực. Đúng, các cụ nhà ta nói cấm có sai: “Sướng quá hóa rồ”, “hết khôn dồn đến dại”… Những câu nói ấy, giờ nghĩ lại tôi mới thấy thật thấm và thật giống với tôi.

    Tôi sẽ kể bạn nghe về cuộc sống ăn chơi, đua đòi của tôi trước đây kinh khủng đến mức nào. Năm tôi 18 tuổi, tôi thi đỗ vào một trường danh tiếng của Hà Nội với chuyên ngành kỹ sư. Kỳ học đầu tiên của năm thứ nhất, tôi vượt qua một cách rất dễ dàng với thành tích học tập cao và còn đạt được học bổng giỏi vì học theo phương pháp “lối mòn” của những tháng ngày cấp 3, suốt ngày cắm mặt trên thư viện.

    Trong khi tôi vui mừng vì kết quả học tập tốt thì bố mẹ tôi lại chẳng hề hay biết, và cũng chẳng quan tâm hay động viên, khích lệ. Thế rồi những ngày tháng huy hoàng với sự tự hào đầy kiêu hãnh ấy đã dần vụt tắt trong chớp nhoáng.

    Kỳ học sau, vì nghe theo sự dụ dỗ của bạn bè, vì tự tin vào lực học của mình nên mọi thời gian tôi bắt đầu dồn hết vào chơi bời. Bạn bè tôi cũng chẳng còn nhìn thấy tôi ngoan ngoãn, ngồi cặm cụi chép bài trên giảng đường nữa. Mà thay vào đó, các bạn sẽ chỉ còn thấy tôi ở những quán ba nhấp nháy ánh đèn nhiều màu…

    Vì nhà tôi giàu, bố mẹ tôi lại chỉ mải mê kiếm tiền nên chuyện học hành của tôi bị tụt dốc, bố mẹ tôi cũng chẳng mấy quan tâm hay đoái hoài gì đến. Do vậy mà tôi lại càng được đà “bay nhảy”.

    Thế rồi sự vui chơi của tôi không chỉ còn dừng lại ở việc hát hò, nhảy nhót trên các quán ba, vũ trường nữa mà tôi bắt đầu đua đòi, “tập tọe” hút thuốc, chơi cá độ, dùng thuốc lắc và ma túy…

    Ban đầu chỉ là học đòi cho sang, cho biết, nhưng nào ngờ mỗi ngày tôi càng một lún sâu… Và có lần tôi tưởng chừng như cuộc đời mình sẽ chôn vùi cùng với những thứ này… Thế nhưng may mắn thay, tôi đã gặp được em – một cô gái xinh xắn, duyên dáng “trong quán ba”…

    Nếu không gặp em - Một người con gái Bắc Giang thì cuộc đời tôi đã khác nhiều rồi. - Ảnh: tiin.vn

    Nếu không gặp em - Một người con gái Bắc Giang thì cuộc đời tôi đã khác nhiều rồi. - Ảnh: tiin.vn

    Các bạn biết không, khi tôi gặp em cũng là lúc tôi đang trong tình trạng phê thuốc. Tôi chẳng còn biết gì, chẳng làm chủ được bản thân nên đã gây sự, chửi bới, đánh nhau với một đám nhân viên trong quán ba.

    Nhưng vì phê thuốc, vì không có ai “hỗ trợ” nên tôi đã bị đám nhân viên đó đánh cho tơi bời. Trong lúc bọn chúng vớ lấy chai rượu định đập vào đầu tôi thì em ở đâu lao ra ôm lấy tôi và nói: “Đừng… Đừng mà…”.

    Khi câu nói vừa dứt thì đầu em cũng đầy máu và ngất lịm trên người tôi. Thấy vậy, mọi người chạy vội lại lôi hai đứa chúng tôi ra khỏi quán ba ấy và đưa cả hai đi bệnh viện. Trong lúc “túc trực” bên giường bệnh chờ em tỉnh, tôi đã bị vẻ đẹp thiếu nữ, thôn quê ấy hớp mất hồn từ khi nào chẳng hay.

    Đang mải loay hoay ngắm nhìn thì em tỉnh lại và nói: “Anh là người trong quán ba à? Anh có sao không? Anh…”. Em chưa kịp nói hết câu thì tôi đã hét vào mặt em: “Cô bị điên à? Cô chán sống à? Có cái mạng đểu thì cố mà giữ lấy, lại còn học đòi nghĩa hiệp. Cô tưởng cô bảo vệ được ai?”.

    Mặc kệ cho tôi la mắng thế nào, em vẫn nhoẻn miệng cười và nói: “Anh vẫn còn sức mắng tôi thì chắc là không sao rồi. Giờ anh có thể đi được rồi. Cảm ơn anh vì đã cứu tôi. Coi như cái mạng quèn này của tôi, tôi sẽ giao lại nó cho anh. Hãy gọi tôi khi anh cần”.

    Thế rồi nói xong, em giật lấy cái điện thoại trên tay tôi và lưu số điện thoại của em vào trong danh bạ là “Cần thì gọi”. Tôi cứ ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ gọi vào số điện thoại của em cho đến một ngày tôi bị tai nạn xe máy, trong lúc nguy kịch tôi thấy có người nói rằng: “Sao trong danh bạ chẳng có tên ai thế ngoài mỗi tên “Cần thì gọi” thế này?”. Chẳng còn đủ sức đáp lại câu hỏi của ai đó thì tôi đã ngất lịm đi và rơi vào trạng thái mê man.

    Và trong lúc mê man, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hình như tôi đã gặp em ở đâu rồi. Tỉnh lại trong bệnh viện, tôi mới nhận ra em đúng là quen thật… hóa ra người đã từng “đỡ đòn” cho tôi trong quán ba. Vậy là, lần thứ 2 em đã lại đưa tôi từ cõi chết trở về.

    Đúng người ta nói không sai “Quá tam ba bận”, nếu không gặp lại em lần thứ 3, nếu không phải là em đã cứu tôi 3 lần thì chắc tôi sẽ chẳng bao giờ “nộp mạng” cho em – người con gái Bắc Giang kiên cường mà anh dũng ấy đâu.

    Sau khi trải qua 2 kiếp nạn, ngựa lại quen đường cũ và tôi lại quen với cuộc sống ăn chơi sa đọa thuở ban đầu. Lần này thì bố mẹ tôi cũng phát hiện khi tôi thường xuyên mua thêm ma túy về nhà và tự hút, tự chích để thỏa mãn cơn thèm khát của bản thân.

    Khi đó, bố mẹ tôi giận lắm. Nhưng thay vì cấm cản, can ngăn và chửi mắng thì bố tôi lại quyết định từ mặt tôi và xách đồ đi ra khỏi nhà. Bố tôi nói: “Mày không phải là con tao. Đồ mất dậy. Đồ hư hỏng…”. Nói rồi đi, kể cả từ đó đến nay, ông chẳng bao giờ về thăm mẹ con tôi nữa.

    Trong khi bố bỏ đi, tôi chỉ còn mẹ bên cạnh thì người đàn bà ấy cũng chịu nhiều đau đớn khi bị tôi dày vò, hành hạ khi lên cơn nghiện. Bởi những lúc tỉnh thì tôi còn biết đấy là mẹ mình, còn những lúc lên cơn nghiện thì tôi chẳng còn nhận diện được đó là ai nữa.

    Thấy tôi, ngày càng nghiện nặng, bà cũng đành bất lực, không biết làm gì khác ngoài việc cho tôi tiền để mua thêm “thuốc”. Nhưng tiền để mua ma túy đâu phải một đồng, hai đồng mà mua được, để mua được một tép nhỏ thôi cũng đã mất cả “khối tiền”. Thế rồi, bà thấy cách này cũng chẳng khả quan nên cũng suy tính, tìm kiếm cách khác.

    Trong một lần đi xem bói, bà nghe người ta xúi về lấy vợ cho tôi là ắt hẳn tôi sẽ tự cai nghiện được. Thấy vậy, bà bắt đầu về đi tìm người nhờ mai mối nhưng tất cả đều không thành. Vì chẳng có một đứa con gái nào ngu dại mà đi lấy một thằng chồng nghiện ngập, không bằng cấp, không nghề nghiệp…

    Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi em về làm vợ. - Ảnh: cafebiz.vn

    Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi em về làm vợ. - Ảnh: cafebiz.vn

    Thế nhưng, suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm đối với em - cô gái “Cần thì gọi”. Vốn là một người con gái giàu tình thương và lòng nhân ái, vì cứu tôi, vì muốn vực tôi dậy, vì muốn đưa tôi thoát khỏi những con ma nghiện ngập, em đã hi sinh hết tuổi xuân của mình để đồng ý lấy tôi làm chồng dù cho bị chính bố mẹ đẻ từ mặt, không nhận con.

    Lẽ ra, số phận của em sẽ không bao giờ phải bám chặt lấy tôi nếu em không gọi điện cho tôi. Cuộc điện thoại mang tính hỏi thăm sức khỏe ấy cũng chính là cuộc điện thoại “quy chụp” số phận em phải gắn lấy số phận của tôi.

    Em gọi điện cho tôi, nhưng “không may” người nghe điện thoại chính là mẹ của tôi. Nghe giọng nói hiền dịu, lễ phép, lại lịch sự nên mẹ tôi đã hẹn gặp em và nhờ em giúp đỡ để có thể cứu sống con trai bà. Mẹ tôi hứa sẽ cho em mọi thứ nếu em có thể đưa tôi trở về làm người bình thường của xã hội và một đứa con ngoan của bà.

    Khi đó, tôi chẳng hiểu em vì lý do gì mà lại đồng ý giúp đỡ mẹ con tôi. Ban đầu, tôi còn nghĩ, phải chăng em bước ra từ quê nghèo nên cần bám víu vào trai thành phố để có thể hưởng cuộc sống sang giàu nhưng sau khi hai đứa lấy nhau, sống với nhau rồi tôi mới hiểu. Em lấy tôi không phải vì tiền cũng chẳng phải vì trách nhiệm mà là vì “tình nhân”.

    Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi vốn chẳng xuất phát từ tình yêu nên nhiều lúc tôi thấy mình thật vô tâm, còn em chịu nhiều thiệt thòi. Để giúp tôi cai nghiện thành công, em đã phải chịu không biết bao trận roi đòn, đánh đấm của con ma nghiện. Nhiều khi tỉnh lại, tôi thấy trên người em bầm dập những vết thương nhưng em không hề than vãn hay oán trách tôi lấy một lời.

    Một năm trời ròng rã như thế trôi qua, tôi bắt đầu không còn những cơn thèm thuốc điên cuồng nữa, thay vào đó, là những chuỗi ngày tỉnh táo và hiểu biết hơn. Kể từ ngày tôi cai được nghiện, tôi bắt đầu sống một cuộc sống thật sự của một con người, không vô tâm, máu lạnh như trước nữa.

    Ngày tôi cai nghiện thành công cũng chính là lúc em sắp tốt nghiệp. Vừa bận chăm sóc cho hai mẹ con tôi, vừa bận làm đồ án tốt nghiệp nên em gầy rộc người đi, xanh xao, vàng vọt. Nhưng để có thể trang trải cho cuộc sống, học tập của mình mà không phải xin mẹ tôi hoặc xin tôi, hằng ngày em vẫn đi dạy thêm kiếm tiền.

    Nhờ những đức tính tuyệt vời của em mà ngày qua ngày, tôi được sống chung một nhà, ăn chung một mâm và ngủ chung một giường nên tôi đã yêu em từ lúc nào không hay. Và rồi tình yêu ấy ngày một lớn dần lên khi em mang thai đứa con gái đầu lòng của chúng tôi.

    Khi biết mình được làm bố, tôi vui sướng lắm, hạnh phúc lắm. Hạnh phúc đến nỗi hai hàng nước mắt tôi lăn dài trên má, tôi chạy lại sà vào lòng em, ôm chặt em và nói: “Cả đời này, tôi nợ em một ân tình”… Và rồi, cô con gái đầu tiên của hai vợ chồng, tôi đã quyết đặt tên con là Bắc Giang…

    Để đáp lại thứ tình cảm sâu đậm, nhân văn mà em dành cho tôi trong suốt bao năm qua, tôi đã bắt đầu tu chí, tập trung làm ăn. Vươn lên từ hai bàn tay trắng cộng với sự nỗ lực của bản thân, giúp sức của mẹ và của em – một người vợ đảm đang, thông minh và tài trí. Sau 2 năm, tôi đã trở thành ông chủ của một nhà hàng nhỏ ở mảnh đất Thủ đô.

    Hiện giờ, tôi lại đang mở thêm một quán café, một nhà hàng nữa trên Phố cổ để vợ tôi có thể ở nhà làm việc tự do và cùng tôi quản lý chuỗi nhà hàng này. Đúng là, “thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông” cũng cạn. Mọi việc đến với vợ chồng tôi cũng khá suôn sẻ, không gặp khó khăn hay thử thách gì cả.

    Có thể nói, kể từ khi biết em, quen em, lấy em, yêu em và có con với em đến nay cũng đã tròn 7 năm. Nhưng đúng là chỉ khi được sống với em, được em chăm sóc, được em quan tâm, tôi mới biết thế nào là cuộc sống thực sự.

    Em không chỉ là một người con gái kiên cường, gan dạ, dũng cảm mà còn hiền hòa, đằm thắm, đáng yêu mà lại luôn sống có tình, có nghĩa và biết trước, biết sau, biết đối nhân xử thế. Đối với tôi, việc gặp được em là một điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời này.

    ***

    Nghe đến đây, có thể sẽ có người nói tôi bịa đặt, tôi nói quá, nhưng không các bạn ạ, những điều tôi nói hoàn toàn là sự thật, nếu các bạn không tin, ngay lúc này đây tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những cô gái của miền đất Bắc Giang. Chắc chắn khi nghe xong, các bạn sẽ ghen tị với tôi đấy.

    Đúng là con gái Bắc Giang xinh đẹp tuyệt trần. - Ảnh: tiin.vn

    Đúng là con gái Bắc Giang xinh đẹp tuyệt trần. - Ảnh: tiin.vn

    Con gái Bắc Giang xinh đẹp tuyệt trần…

    Nếu một lần được gặp những cô gái xứ vải Bắc Giang, chắc chắn bạn sẽ mê đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xinh đẹp là điều đầu tiên bạn dễ nhận thấy ở những người con gái này. Họ có nét mặn mà, đằm thắm như nước biển chiều lên, có lúc mạnh mẽ như con sóng vỗ, lại có lúc mềm yếu như những cành liễu rủ xuống mặt hồ.

    Con gái Bắc Giang ngoài xinh đẹp thì còn thông minh…

    Người ta thường nói, con gái “chân dài” thì "não lại ngắn”, trên đời không một ai có thể hoàn hảo được. Nếu thế thì họ đã quá sai lầm, bởi con gái Bắc Giang là minh chứng cho sự sai lầm đó.

    Không đi đâu xa, chính tôi đây đã bị đổ gục bởi một người con gái Bắc Giang xinh đẹp, thông minh mà lại nhanh trí. Mà sự thật là chính đặc điểm vừa xinh vừa thông minh khiến những cô gái Bắc Giang càng cuốn hút trong mắt đối phương.

    Con gái Bắc Giang vô cùng khéo léo…

    Có những món ăn ngon mà chỉ đến Bắc Giang thì bạn mới biết thế nào gọi là đỉnh cao của ẩm thực. Con gái Bắc Giang đó, chỉ những món ăn giản dị thường ngày với bát canh chua, canh cá, con tôm, con tép cũng làm đổ gục bất kỳ ai. Bởi thế cho nên một thằng con trai như tôi chỉ đợi hết giờ làm là phóng nhanh về nhà để thưởng thức những món ăn vợ nấu.

    Con gái Bắc Giang đảm đang, hết lòng vì gia đình…

    Một điều chắc chắn rằng, nếu lấy vợ người Bắc Giang bạn sẽ không bao giờ lo về vấn đề cơm áo gạo tiền. Bởi vì nếu kiếm được 10 đồng, thì có lẽ họ sẽ dành tới 9 đồng cho tổ ấm của mình. Ngoài xã hội có thể họ sẵn sàng xù lông khi có ai động tới, nhưng về tới nhà, họ luôn hết mực yêu chiều chồng con.

    Con gái Bắc Giang hiểu biết và kính trên nhường dưới…

    Họ đanh đá vừa đủ để bảo vệ mình, hiền lành vừa đủ để tạo thiện cảm với người đối diện. Nhưng họ biết phân biệt đúng, sai, phải, trái. Với bề trên luôn lễ phép và kính trọng vô cùng. Bởi thế cho nên vợ tôi luôn được mẹ tôi yêu thương chiều chuộng hết mực.

    Con gái Bắc Giang chân thành và giàu tình cảm lắm ai ơi…

    Điều này thì quá rõ ràng rồi. Câu chuyện kể trên của tôi, chắc các bạn cũng hiểu được phần nào về người con gái Bắc Giang rồi đúng không. Không cần đòi hỏi, hay yêu cầu đối phương phải đáp lại những gì. Chỉ cần họ có thể giúp đỡ là sẽ dốc hết lòng, dồn hết sức vào việc đó. Họ không cần đối biết đối phương đáp lại những gì, họ chỉ cần sống chân thành, thật tâm với lòng mình là đủ.

    Con gái Bắc Giang chịu khó, chịu thương…

    Thức khuya dậy sớm, tần tảo sớm hôm là những câu nói rất đỗi giản dị bộc lộ toàn bộ về con người Bắc Giang. Con gái Bắc Giang thật thà chất phác và luôn chịu thương chịu khó.

    ***

    Những điều tôi nói trên đều là sự thật, nếu các bạn không tin thì hãy thử yêu và lấy một cô gái Bắc Giang, chắc chắn bạn sẽ hiểu được cảm giác của tôi bây giờ. Có lẽ điều may mắn nhất của cuộc đời tôi là gặp được vợ tôi - một cô gái tuyệt vời quê ở Bắc Giang.

    create

    Kim Dung / Tin Nhanh Online